Ngân hàng Trung ương Nhật Bản dự kiến nâng lãi suất lên 0.75% vào năm 2025, đạt mức cao nhất trong ba thập kỷ, nhưng đồng yên lại không tăng giá như lý thuyết dự đoán, ngược lại tiếp tục mất giá. Dữ liệu của CFTC cho thấy, vị thế ròng bán ròng của các quỹ đòn bẩy toàn cầu đối với đồng yên đã lập đỉnh mới kể từ tháng 7 năm 2024. Nguyên nhân cốt lõi là chênh lệch lãi suất thực giữa Mỹ và Nhật Bản lên tới 3.2%, cộng thêm nợ chính phủ Nhật Bản chiếm hơn 250% GDP, chính sách tài chính dẫn dắt buộc ngân hàng trung ương phải hy sinh tỷ giá để giữ vững nợ công.
Chủ đề nghịch lý tăng lãi suất đồng yên: Tại sao việc ngân hàng trung ương nâng lãi suất lại trở thành bữa tiệc của các vị thế bán ròng
(Nguồn: Bloomberg)
Sách giáo khoa dạy rằng ngân hàng trung ương nâng lãi suất sẽ dẫn đến đồng tiền tăng giá, nhưng thực tế của Ngân hàng Trung ương Nhật Bản năm 2025 hoàn toàn đảo ngược điều đó. Khi Nhật Bản nâng lãi suất từ âm lên 0.75%, các quỹ đòn bẩy trên phố Wall không những không đóng vị thế bán đồng yên, mà còn gia tăng bán ròng. Hiện tượng cực kỳ bất thường này tiết lộ một sự thật tàn nhẫn: việc tăng lãi suất danh nghĩa không thể che giấu được vực sâu của lãi suất thực.
Lãi suất thực của Mỹ là dương 1.05%, trong khi của Nhật Bản là âm 2.15%, tạo ra chênh lệch dọc 3.2%. Giữ tiền mặt yên, sức mua bị bốc hơi vật lý với tốc độ 2.15% mỗi năm. Con số này không chỉ là lý thuyết của các nhà kinh tế, mà còn là cảm nhận thực tế của từng gia đình Nhật khi thanh toán tại siêu thị. Khi tỷ lệ lạm phát gần 3% mà lãi suất danh nghĩa chỉ 0.75%, cái gọi là “tăng lãi” chỉ là cách làm chậm lại quá trình chìm đắm, chứ không phải là vòng đai cứu sinh thực sự.
Các tổ chức phố Wall đã nhìn thấu bài của Ngân hàng Trung ương Nhật Bản: đây là một trò chơi không dám đặt cược thật. Nợ chính phủ Nhật Bản chiếm hơn 250% GDP, mỗi lần lãi suất tăng 1%, chi phí trả nợ sẽ nuốt hết phần lớn thuế của quốc gia. Trong cuộc chiến “tăng lãi quyết liệt dẫn đến sụp đổ trái phiếu chính phủ” hoặc “không tăng lãi, để đồng yên mất giá”, chính phủ Nhật Bản đã chọn phương án sau. Chính sách tiền tệ dẫn dắt dựa trên tài chính này về bản chất là dùng của cải của người nắm giữ yên để trả nợ cho chính phủ.
Vấn đề sâu xa hơn là, ngay cả khi Ngân hàng Trung ương Nhật Bản muốn đảo chiều, họ đã mất cửa sổ thời gian. Ba mươi năm môi trường lãi suất thấp đã nuôi dưỡng một đám doanh nghiệp zombie khổng lồ, các doanh nghiệp này hoàn toàn dựa vào vay vốn giá rẻ để tồn tại. Một khi lãi suất vượt qua “đường đau đớn” (theo dự đoán thị trường khoảng 1.5%), làn sóng phá sản sẽ gây ra rủi ro hệ thống tài chính. Do đó, lãi suất 0.75% càng giống như giới hạn dũng khí của ngân hàng trung ương, chứ không phải điểm khởi đầu của công cụ chính sách.
Cơ chế vòng xoáy chết người của hố đen tài chính
Khó khăn của Nhật Bản về bản chất là cuộc chơi “dẫn dắt tài chính” và “độc lập tiền tệ” trong một trò chơi không cân bằng. Khi nợ công của chính phủ lớn đến mức nhất định, ngân hàng trung ương mất khả năng thực sự độc lập trong việc thiết lập chính sách. Mỗi quyết định tăng lãi suất đều phải qua bài kiểm tra áp lực nợ của Bộ Tài chính, chứ không chỉ dựa trên mục tiêu lạm phát hay dữ liệu kinh tế.
Cấu trúc thiếu sót này tạo ra một vòng phản hồi tiêu cực tự củng cố. Giai đoạn 1, ngân hàng trung ương buộc phải duy trì lãi thấp để tránh khủng hoảng nợ. Giai đoạn 2, lãi thấp dẫn đến đồng yên mất giá và lạm phát nhập khẩu. Giai đoạn 3, lạm phát xói mòn sức mua thực, người dân đòi tăng lương, chi phí doanh nghiệp tăng. Giai đoạn 4, doanh nghiệp cắt giảm lợi nhuận hoặc tăng giá bán để duy trì cạnh tranh, kinh tế rơi vào trì trệ lạm phát. Giai đoạn 5, kinh tế yếu đi làm giảm thu ngân sách, thâm hụt ngân sách mở rộng, nợ công tích tụ thêm, quay lại giai đoạn 1.
Năm 2026, Nhật Bản đang ở giai đoạn tăng tốc của vòng xoáy này. Theo dự báo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, nếu duy trì chính sách hiện tại, tỷ lệ nợ công so với GDP của Nhật Bản sẽ vượt 270% vào năm 2028. Điều này có nghĩa là, ngay cả khi dùng toàn bộ sản lượng kinh tế của cả năm để trả nợ, cũng cần 2.7 năm để thanh toán hết. Trong bối cảnh này, mọi luận điểm về “đồng yên sẽ mạnh lên nhờ tăng lãi” đều là chuyện viển vông.
Các nhà đầu tư toàn cầu đã hiểu rõ điều này. Khi dòng vốn trong nước Nhật bắt đầu tìm đường thoát, dòng chảy đầu tiên mất đi chính là những đồng tiền thông minh nhất — quỹ hưu trí và bảo hiểm bắt đầu tăng tỷ lệ đầu tư ra nước ngoài, nhà đầu tư cá nhân mua mạnh cổ phiếu Mỹ qua tài khoản NISA, doanh nghiệp giữ lợi nhuận nước ngoài thay vì chuyển về Nhật. Khi dòng vốn ra khỏi thị trường này đã hình thành xu hướng, sẽ tự thúc đẩy quá trình: đồng yên mất giá → tài sản ngoại tệ tăng giá → nhiều người theo đuổi đầu tư ngoại tệ → đồng yên tiếp tục mất giá.
Con đường chạy trốn vốn và logic phân bổ
Dòng vốn thoát khỏi hố đen yên không phải là dòng chảy ngẫu nhiên, mà theo thứ tự rủi ro/lợi nhuận và tính thanh khoản nghiêm ngặt. Hiện tại, dòng vốn toàn cầu đang hình thành ba tuyến di chuyển rõ ràng.
Ba trụ cột của danh mục phòng thủ năm 2026
Trụ cột 1: Cổ phiếu Mỹ, ưu thế AI (đề xuất phân bổ 40%)
Mục tiêu chính: ETF Nasdaq 100, Nvidia, Microsoft, Google
Logic: Các doanh nghiệp độc quyền về năng suất có quyền định giá tuyệt đối, miễn nhiễm chiến tranh giá
Chất xúc tác: Dòng vốn giao dịch chênh lệch tỷ giá yên rút khỏi châu Á, nơi thanh khoản tốt nhất
Phòng ngừa rủi ro: Dù toàn cầu giảm phát, công nghệ AI vẫn có tăng trưởng cấu trúc rõ ràng
Trụ cột 2: Vàng bạc, tài sản cứng (đề xuất phân bổ 35%)
Mục tiêu chính: ETF vàng vật chất, hợp đồng tương lai bạc
Logic: Địa chấn cuối cùng của tín dụng phi chủ quyền, phòng chống mất giá tiền tệ
Chất xúc tác: Các ngân hàng trung ương toàn cầu (đặc biệt châu Á) liên tục tích trữ vàng dự trữ
Trụ cột 3: Tài sản lợi nhuận từ Trung Quốc (đề xuất phân bổ 25%)
Mục tiêu chính: Cổ phiếu A, cổ phiếu H, ngân hàng, điện lực, đường cao tốc có cổ tức cao
Logic: Doanh nghiệp nội địa độc quyền không bị ảnh hưởng bởi tỷ giá, cổ tức 5-7% là hiếm hoi
Rủi ro cần chú ý: Tránh chuỗi xuất khẩu (điện gia dụng, máy móc), những doanh nghiệp này sẽ bị kéo vào cuộc chiến giá do mất giá yên
Giá vàng đã thay đổi cách định giá. Nó không còn đơn thuần bị áp lực bởi lợi suất trái phiếu Mỹ, mà trở thành chiếc tàu Noah chống lại mất giá tiền tệ. Từ năm 2022, các ngân hàng trung ương toàn cầu chiến lược tích trữ vàng, nhu cầu này không bị ảnh hưởng bởi biến động lãi suất ngắn hạn. Khi Nhật Bản duy trì lãi thực âm liên tục, mua vàng thực chất là bán khống tín dụng yên. Dự kiến năm 2026, giá vàng vượt 5.000 USD không phải vì vàng đắt hơn, mà vì giấy bạc trở nên nhẹ hơn.
Các ông lớn công nghệ Mỹ hưởng lợi từ hai logic này. Thứ nhất, đồng yên mất giá giúp các doanh nghiệp sản xuất Nhật Bản (Toyota, Komatsu) có lợi thế về giá, các ngành sản xuất truyền thống toàn cầu bị đẩy vào cuộc chiến giá, nhưng công nghệ AI của Silicon Valley không có đối thủ Nhật Bản. Thứ hai, dòng vốn chênh lệch lãi suất rút khỏi các đồng tiền thấp, phải tìm nơi trú ẩn thanh khoản cao, độ chắc chắn cao, Nvidia, Microsoft chính là lựa chọn tối ưu.
Tài sản lợi nhuận từ Trung Quốc là “máy in tiền” trong môi trường giảm phát. Khi toàn cầu rơi vào chiến tranh giá, cổ tức rõ ràng trở nên khan hiếm. Nhưng nhà đầu tư cần phân biệt thật giả về lợi nhuận: các doanh nghiệp nội địa như ngân hàng, điện lực, đường cao tốc không bị ảnh hưởng bởi tỷ giá, còn các doanh nghiệp xuất khẩu như điện gia dụng, máy móc sẽ bị kéo vào vực thẳm lợi nhuận do mất giá yên.
Năm 2026, không còn chỗ trung dung
Tại ngưỡng năm 2026, các nhà đầu tư toàn cầu không còn đối diện với vấn đề “kiếm nhiều hay ít”, mà là vấn đề “của cải có bị hố đen nuốt chửng hay không”. Hố đen tài chính của Nhật Bản đã mở ra, sóng hấp dẫn của nó đang làm méo mó toàn bộ hệ thống định giá tài sản châu Á. Nhận diện rõ nguồn gốc của cơn bão ở Nhật Bản để có thể nhìn rõ hướng của của cải trong cục diện hỗn loạn toàn cầu.
Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
1 thích
Phần thưởng
1
1
Đăng lại
Retweed
Bình luận
0/400
IELTS
· 2025-12-31 06:38
Phá vỡ tiền tệ pháp định và cảnh báo 38 triệu tỷ USD trái phiếu Mỹ
Musk nhận thức rõ về cuộc khủng hoảng niềm tin vào tiền tệ pháp định. Ông chỉ ra rằng nợ của Mỹ đã vượt quá 38,3 triệu tỷ USD, cung tiền và nợ tiếp tục mở rộng sẽ lâu dài làm giảm sức mua. Năm 2008, tỷ lệ lạm phát Zimbabwe tăng vọt lên 11,2 triệu %, tờ tiền có mệnh giá 100 triệu tỷ chỉ có giá trị mua thực tế là 25 USD, người dân nhận tiền thì muốn tiêu ngay lập tức. Đây không phải là quá khứ xa xôi, mà là minh chứng cực đoan về sự sụp đổ của tín dụng tiền tệ pháp định. Trong mắt Musk, tiền tệ về bản chất là một hệ thống thông tin dùng để phân phối lao động. Nếu ai đó bị bỏ lại trên hoang đảo, ngay cả khi có một triệu USD cũng vô dụng, vì không có nhân lực và dịch vụ nào để trao đổi. Thí nghiệm tư duy này tiết lộ tính dễ tổn thương của giá trị tiền tệ
Khủng hoảng Yên 2026: Ngân hàng Trung ương Nhật Bản tăng lãi suất nhưng đồng yên mất giá, 3 nghìn tỷ vốn chạy khỏi vàng và thị trường chứng khoán Mỹ
Ngân hàng Trung ương Nhật Bản dự kiến nâng lãi suất lên 0.75% vào năm 2025, đạt mức cao nhất trong ba thập kỷ, nhưng đồng yên lại không tăng giá như lý thuyết dự đoán, ngược lại tiếp tục mất giá. Dữ liệu của CFTC cho thấy, vị thế ròng bán ròng của các quỹ đòn bẩy toàn cầu đối với đồng yên đã lập đỉnh mới kể từ tháng 7 năm 2024. Nguyên nhân cốt lõi là chênh lệch lãi suất thực giữa Mỹ và Nhật Bản lên tới 3.2%, cộng thêm nợ chính phủ Nhật Bản chiếm hơn 250% GDP, chính sách tài chính dẫn dắt buộc ngân hàng trung ương phải hy sinh tỷ giá để giữ vững nợ công.
Chủ đề nghịch lý tăng lãi suất đồng yên: Tại sao việc ngân hàng trung ương nâng lãi suất lại trở thành bữa tiệc của các vị thế bán ròng
(Nguồn: Bloomberg)
Sách giáo khoa dạy rằng ngân hàng trung ương nâng lãi suất sẽ dẫn đến đồng tiền tăng giá, nhưng thực tế của Ngân hàng Trung ương Nhật Bản năm 2025 hoàn toàn đảo ngược điều đó. Khi Nhật Bản nâng lãi suất từ âm lên 0.75%, các quỹ đòn bẩy trên phố Wall không những không đóng vị thế bán đồng yên, mà còn gia tăng bán ròng. Hiện tượng cực kỳ bất thường này tiết lộ một sự thật tàn nhẫn: việc tăng lãi suất danh nghĩa không thể che giấu được vực sâu của lãi suất thực.
Lãi suất thực của Mỹ là dương 1.05%, trong khi của Nhật Bản là âm 2.15%, tạo ra chênh lệch dọc 3.2%. Giữ tiền mặt yên, sức mua bị bốc hơi vật lý với tốc độ 2.15% mỗi năm. Con số này không chỉ là lý thuyết của các nhà kinh tế, mà còn là cảm nhận thực tế của từng gia đình Nhật khi thanh toán tại siêu thị. Khi tỷ lệ lạm phát gần 3% mà lãi suất danh nghĩa chỉ 0.75%, cái gọi là “tăng lãi” chỉ là cách làm chậm lại quá trình chìm đắm, chứ không phải là vòng đai cứu sinh thực sự.
Các tổ chức phố Wall đã nhìn thấu bài của Ngân hàng Trung ương Nhật Bản: đây là một trò chơi không dám đặt cược thật. Nợ chính phủ Nhật Bản chiếm hơn 250% GDP, mỗi lần lãi suất tăng 1%, chi phí trả nợ sẽ nuốt hết phần lớn thuế của quốc gia. Trong cuộc chiến “tăng lãi quyết liệt dẫn đến sụp đổ trái phiếu chính phủ” hoặc “không tăng lãi, để đồng yên mất giá”, chính phủ Nhật Bản đã chọn phương án sau. Chính sách tiền tệ dẫn dắt dựa trên tài chính này về bản chất là dùng của cải của người nắm giữ yên để trả nợ cho chính phủ.
Vấn đề sâu xa hơn là, ngay cả khi Ngân hàng Trung ương Nhật Bản muốn đảo chiều, họ đã mất cửa sổ thời gian. Ba mươi năm môi trường lãi suất thấp đã nuôi dưỡng một đám doanh nghiệp zombie khổng lồ, các doanh nghiệp này hoàn toàn dựa vào vay vốn giá rẻ để tồn tại. Một khi lãi suất vượt qua “đường đau đớn” (theo dự đoán thị trường khoảng 1.5%), làn sóng phá sản sẽ gây ra rủi ro hệ thống tài chính. Do đó, lãi suất 0.75% càng giống như giới hạn dũng khí của ngân hàng trung ương, chứ không phải điểm khởi đầu của công cụ chính sách.
Cơ chế vòng xoáy chết người của hố đen tài chính
Khó khăn của Nhật Bản về bản chất là cuộc chơi “dẫn dắt tài chính” và “độc lập tiền tệ” trong một trò chơi không cân bằng. Khi nợ công của chính phủ lớn đến mức nhất định, ngân hàng trung ương mất khả năng thực sự độc lập trong việc thiết lập chính sách. Mỗi quyết định tăng lãi suất đều phải qua bài kiểm tra áp lực nợ của Bộ Tài chính, chứ không chỉ dựa trên mục tiêu lạm phát hay dữ liệu kinh tế.
Cấu trúc thiếu sót này tạo ra một vòng phản hồi tiêu cực tự củng cố. Giai đoạn 1, ngân hàng trung ương buộc phải duy trì lãi thấp để tránh khủng hoảng nợ. Giai đoạn 2, lãi thấp dẫn đến đồng yên mất giá và lạm phát nhập khẩu. Giai đoạn 3, lạm phát xói mòn sức mua thực, người dân đòi tăng lương, chi phí doanh nghiệp tăng. Giai đoạn 4, doanh nghiệp cắt giảm lợi nhuận hoặc tăng giá bán để duy trì cạnh tranh, kinh tế rơi vào trì trệ lạm phát. Giai đoạn 5, kinh tế yếu đi làm giảm thu ngân sách, thâm hụt ngân sách mở rộng, nợ công tích tụ thêm, quay lại giai đoạn 1.
Năm 2026, Nhật Bản đang ở giai đoạn tăng tốc của vòng xoáy này. Theo dự báo của Quỹ Tiền tệ Quốc tế, nếu duy trì chính sách hiện tại, tỷ lệ nợ công so với GDP của Nhật Bản sẽ vượt 270% vào năm 2028. Điều này có nghĩa là, ngay cả khi dùng toàn bộ sản lượng kinh tế của cả năm để trả nợ, cũng cần 2.7 năm để thanh toán hết. Trong bối cảnh này, mọi luận điểm về “đồng yên sẽ mạnh lên nhờ tăng lãi” đều là chuyện viển vông.
Các nhà đầu tư toàn cầu đã hiểu rõ điều này. Khi dòng vốn trong nước Nhật bắt đầu tìm đường thoát, dòng chảy đầu tiên mất đi chính là những đồng tiền thông minh nhất — quỹ hưu trí và bảo hiểm bắt đầu tăng tỷ lệ đầu tư ra nước ngoài, nhà đầu tư cá nhân mua mạnh cổ phiếu Mỹ qua tài khoản NISA, doanh nghiệp giữ lợi nhuận nước ngoài thay vì chuyển về Nhật. Khi dòng vốn ra khỏi thị trường này đã hình thành xu hướng, sẽ tự thúc đẩy quá trình: đồng yên mất giá → tài sản ngoại tệ tăng giá → nhiều người theo đuổi đầu tư ngoại tệ → đồng yên tiếp tục mất giá.
Con đường chạy trốn vốn và logic phân bổ
Dòng vốn thoát khỏi hố đen yên không phải là dòng chảy ngẫu nhiên, mà theo thứ tự rủi ro/lợi nhuận và tính thanh khoản nghiêm ngặt. Hiện tại, dòng vốn toàn cầu đang hình thành ba tuyến di chuyển rõ ràng.
Ba trụ cột của danh mục phòng thủ năm 2026
Trụ cột 1: Cổ phiếu Mỹ, ưu thế AI (đề xuất phân bổ 40%)
Mục tiêu chính: ETF Nasdaq 100, Nvidia, Microsoft, Google
Logic: Các doanh nghiệp độc quyền về năng suất có quyền định giá tuyệt đối, miễn nhiễm chiến tranh giá
Chất xúc tác: Dòng vốn giao dịch chênh lệch tỷ giá yên rút khỏi châu Á, nơi thanh khoản tốt nhất
Phòng ngừa rủi ro: Dù toàn cầu giảm phát, công nghệ AI vẫn có tăng trưởng cấu trúc rõ ràng
Trụ cột 2: Vàng bạc, tài sản cứng (đề xuất phân bổ 35%)
Mục tiêu chính: ETF vàng vật chất, hợp đồng tương lai bạc
Logic: Địa chấn cuối cùng của tín dụng phi chủ quyền, phòng chống mất giá tiền tệ
Chất xúc tác: Các ngân hàng trung ương toàn cầu (đặc biệt châu Á) liên tục tích trữ vàng dự trữ
Mục tiêu giá: Mục tiêu giá vàng 2026 là 5.200 USD/oz
Trụ cột 3: Tài sản lợi nhuận từ Trung Quốc (đề xuất phân bổ 25%)
Mục tiêu chính: Cổ phiếu A, cổ phiếu H, ngân hàng, điện lực, đường cao tốc có cổ tức cao
Logic: Doanh nghiệp nội địa độc quyền không bị ảnh hưởng bởi tỷ giá, cổ tức 5-7% là hiếm hoi
Rủi ro cần chú ý: Tránh chuỗi xuất khẩu (điện gia dụng, máy móc), những doanh nghiệp này sẽ bị kéo vào cuộc chiến giá do mất giá yên
Giá vàng đã thay đổi cách định giá. Nó không còn đơn thuần bị áp lực bởi lợi suất trái phiếu Mỹ, mà trở thành chiếc tàu Noah chống lại mất giá tiền tệ. Từ năm 2022, các ngân hàng trung ương toàn cầu chiến lược tích trữ vàng, nhu cầu này không bị ảnh hưởng bởi biến động lãi suất ngắn hạn. Khi Nhật Bản duy trì lãi thực âm liên tục, mua vàng thực chất là bán khống tín dụng yên. Dự kiến năm 2026, giá vàng vượt 5.000 USD không phải vì vàng đắt hơn, mà vì giấy bạc trở nên nhẹ hơn.
Các ông lớn công nghệ Mỹ hưởng lợi từ hai logic này. Thứ nhất, đồng yên mất giá giúp các doanh nghiệp sản xuất Nhật Bản (Toyota, Komatsu) có lợi thế về giá, các ngành sản xuất truyền thống toàn cầu bị đẩy vào cuộc chiến giá, nhưng công nghệ AI của Silicon Valley không có đối thủ Nhật Bản. Thứ hai, dòng vốn chênh lệch lãi suất rút khỏi các đồng tiền thấp, phải tìm nơi trú ẩn thanh khoản cao, độ chắc chắn cao, Nvidia, Microsoft chính là lựa chọn tối ưu.
Tài sản lợi nhuận từ Trung Quốc là “máy in tiền” trong môi trường giảm phát. Khi toàn cầu rơi vào chiến tranh giá, cổ tức rõ ràng trở nên khan hiếm. Nhưng nhà đầu tư cần phân biệt thật giả về lợi nhuận: các doanh nghiệp nội địa như ngân hàng, điện lực, đường cao tốc không bị ảnh hưởng bởi tỷ giá, còn các doanh nghiệp xuất khẩu như điện gia dụng, máy móc sẽ bị kéo vào vực thẳm lợi nhuận do mất giá yên.
Năm 2026, không còn chỗ trung dung
Tại ngưỡng năm 2026, các nhà đầu tư toàn cầu không còn đối diện với vấn đề “kiếm nhiều hay ít”, mà là vấn đề “của cải có bị hố đen nuốt chửng hay không”. Hố đen tài chính của Nhật Bản đã mở ra, sóng hấp dẫn của nó đang làm méo mó toàn bộ hệ thống định giá tài sản châu Á. Nhận diện rõ nguồn gốc của cơn bão ở Nhật Bản để có thể nhìn rõ hướng của của cải trong cục diện hỗn loạn toàn cầu.