Nửa trận đấu. 2-0. Đội tuyển Croatia reo rắc trong màu đỏ trắng caro.



Cha tôi siết chặt vai tôi. “Thấy chưa? Đây là Croatia.” 4 triệu người, nhưng chúng ta chơi như 40 triệu. Modrić ở tuổi 39, vẫn phủ kín mọi thảm cỏ như năm 2018. Kovačić chuyền bóng chính xác. Chúng tôi lại mơ mộng. Chung kết. Vinh quang.

Rồi 47’. Bellingham. Rồi mặt sân chuyển động. 4-2.

Sân vận động trở nên yên tĩnh ngoại trừ những bài hát của người Anh. Cha tôi không nhúc nhích. Không rời mắt. Chỉ siết chặt tay và thì thầm, “Glave gore.” Nhìn lên.

Bởi vì đó là ý nghĩa của bàn cờ caro. Chúng ta đã bị đánh bại bởi Brazil, Pháp, Anh. Chúng ta đã khóc sau loạt sút luân lưu, sau hiệp phụ, sau 90 phút chiến tranh. Nhưng lá cờ không bao giờ hạ xuống. Những bài hát không bao giờ dừng lại.

Bảng điểm ghi 4-2. Nhưng trái tim tôi? Trái tim tôi nói: quốc gia nhỏ, tâm hồn khổng lồ. Chúng ta không thắng dễ dàng. Chúng ta giành từng inch một. Và chúng ta sẽ trở lại.

Hvala, Vatreni. Vì đã khiến 4 triệu người cảm thấy như những người khổng lồ. Vì đã dạy tôi rằng niềm tự hào không cần một chiếc cúp.
Xem bản gốc
post-image
post-image
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Đã ghim