Đếm ngược hai tuần? "Ngưỡng đau" của Iran là bí ẩn, vốn toàn cầu đua tranh tích trữ giữa tiếng súng

robot
Đang tạo bản tóm tắt

Chiến tranh bước sang ngày thứ 17, khói lửa trên bầu trời Tehran vẫn chưa tan, nhưng tại các phòng giao dịch ở London và New York, cược về thời điểm kết thúc cuộc xung đột này ngày càng lớn hơn.

Mọi chuyện bắt nguồn từ một mô hình dự đoán táo bạo do nhà chiến lược địa chính trị trưởng của công ty nghiên cứu BCA, ông Marco Pappich, đưa ra: xác suất ngừng chiến trong vòng hai tuần lên tới 60%. Nhà chiến lược này đã đơn giản hóa cuộc chiến phức tạp thành một công thức — lấy “ngưỡng chịu đựng đau đớn” của Iran trừ đi cường độ không kích của Mỹ, rồi trừ đi phản ứng của các quốc gia khác trên toàn cầu, kết quả còn lại chính là thời gian chiến tranh kéo dài.

Khi các nhà ngoại giao đang chạy đôn chạy đáo tìm kiếm lệnh ngừng bắn, các thuật toán của Wall Street đã bắt đầu định giá “trật tự hậu chiến”.

一、 Tình hình chiến sự bước vào “hiệp phụ”: tín hiệu quyết chiến hay đã cạn kiệt?

● Tính đến ngày 16 tháng 3, các cuộc tấn công quân sự của Mỹ và Israel vào Iran đã kéo dài 17 ngày, tình hình còn phức tạp hơn nhiều so với dự đoán của chính quyền Trump. Lãnh tụ tối cao Iran, ông Khamenei, đã bổ nhiệm cựu tổng tư lệnh Vệ binh Cách mạng Hồi giáo, ông Mohsen Rezaee, làm cố vấn quân sự, thể hiện thái độ chiến đấu lâu dài. Ngoài ra, Bộ trưởng Ngoại giao Iran, ông Araghchi, đã tuyên bố mạnh mẽ: “Iran chưa từng yêu cầu ngừng bắn, sẽ tiếp tục tự vệ cho đến khi Mỹ nhận ra đây là một cuộc chiến bất hợp pháp không thể thắng lợi.”

● Về mặt quân sự, chiến thuật phản công của Iran đã có bước biến đổi lớn. Theo các chuyên gia quân sự của CCTV, Iran đã bước vào giai đoạn mới của “tấn công liên hoàn”:

  1. Ra mắt vũ khí mới: Trước đây ít sử dụng, tên lửa đạn đạo đã được huy động nhiều hơn, thậm chí còn sử dụng tên lửa siêu âm để tấn công mục tiêu trong Israel.

  2. Phương pháp phối hợp: Drone kết hợp tốc độ chậm nhanh, tàng hình và không tàng hình phối hợp tấn công, khiến hệ thống phòng thủ “Iron Dome” của Israel khó chống đỡ.

  3. Mục tiêu mở rộng: Phạm vi tấn công không chỉ giới hạn mục tiêu quân sự mà còn mở rộng sang mục tiêu kinh tế. Lực lượng Vệ binh Cách mạng Iran đã tuyên bố sẽ tấn công các cơ sở của Mỹ tại Trung Đông, thậm chí đề xuất người dân trong khu vực sơ tán.

● Trung tướng nghỉ hưu Li Zhengjie phân tích, một tín hiệu quan trọng là Iran đã bắn rơi máy bay không người lái MQ-9 của Mỹ, chứng tỏ hệ thống radar và phòng không của Iran vẫn còn hoạt động, còn khả năng bay lượn. Ông cho rằng, hai tuần đầu chỉ là “trận mở màn”, còn bây giờ mới bước vào “trận quyết định” thực sự.

● Điều này có nghĩa, biến số quan trọng trong mô hình của Pappich — “cường độ không kích trừng phạt của Mỹ” — dù đã phá hủy hơn 6.000 mục tiêu quân sự trong Iran, nhưng chưa làm suy yếu khả năng phản công cốt lõi của nước này.

二、 Toàn cầu “nhóm vận động hòa bình” rầm rộ, nhưng eo biển Hormuz vẫn yên tĩnh

Một biến số quan trọng khác trong mô hình của Pappich — phản ứng của các quốc gia khác trên thế giới — đang diễn biến nhanh chóng, nhưng không hoàn toàn theo kịch bản của Mỹ.

  1. Về mặt ngoại giao: xu hướng “đồng thuận” một chiều

Chủ tịch UAE và thái tử Saudi Arabia đã điện đàm, nhấn mạnh tình hình đe dọa ổn định toàn cầu, cần ngay lập tức chấm dứt leo thang quân sự. Thủ tướng Iraq và Tổng thống Ai Cập cũng đã gọi điện, kêu gọi cộng đồng quốc tế có trách nhiệm ngăn chặn xung đột. Bộ Ngoại giao Nga còn trực tiếp kêu gọi ngừng bắn. Ngay cả ở London, hàng vạn người đã tụ tập biểu tình phản đối hành động của Mỹ và Israel, trái ngược hoàn toàn với vài trăm người ủng hộ bên kia.

  1. Về mặt quân sự: Mỹ gặp “thảm họa đồng minh”

Kế hoạch thành lập “Liên minh Hormuz” của Trump đã bị đẩy lùi nghiêm trọng. Thủ tướng Anh, ông Stamer, rõ ràng tuyên bố rằng Anh “sẽ không bị cuốn vào cuộc chiến Trung Đông rộng lớn hơn”, và việc đi qua eo biển Hormuz không phải nhiệm vụ của NATO. Các nước như Đức, Ba Lan, Hy Lạp, Australia liên tiếp từ chối yêu cầu tham chiến, hoặc nói thẳng “không tham gia”, hoặc viện lý do “trong tình hình hiện tại không tham gia”.

  1. Thực tế vận tải hàng hải: các tuyến vận chuyển lớn toàn cầu “mất máu”

Dù các chính trị gia đang dự đoán, thực tế vật lý rất khắc nghiệt: ngày 14 tháng 3, tuyến vận chuyển năng lượng toàn cầu qua eo biển Hormuz lần đầu tiên bị tắc nghẽn hoàn toàn. Dù Ấn Độ đã đàm phán đảm bảo an toàn cho hai tàu chở dầu của mình, Pháp và Ý cũng được cho là đang đàm phán với Tehran, nhưng chỉ là các trường hợp nhỏ lẻ. Cảng Fujeirah của UAE — một trong số ít các trung tâm xuất khẩu dầu qua eo biển Hormuz — đã bị tấn công, hoạt động vận chuyển dầu đã tạm dừng, sân bay Dubai cũng từng phải tạm thời ngưng hoạt động.

Điều này hoàn toàn trái ngược với các ví dụ của thập niên 80, khi Mỹ, Pháp, Anh, Liên Xô phối hợp dọn mìn mở thông eo biển. Nhưng nay, các cường quốc toàn cầu chia rẽ về vấn đề Trung Đông khiến việc bảo vệ chung trở nên xa vời.

三、 Cảm nhận của thị trường tài chính: vừa đặt cược vào ngừng bắn, vừa tranh thủ mua vào khi thiếu hụt

Trong bối cảnh chia rẽ này, thị trường tài chính thể hiện rõ nét nhất sự kỳ quặc. Nó dường như vừa tin vào “lý thuyết ngừng bắn hai tuần” của Pappich, vừa định giá thiệt hại thực tế đối với các cơ sở dầu mỏ.

  1. Giá dầu biến động “như tàu lượn”

Ngày 16 tháng 3, giá dầu WTI tại New York giảm hơn 5%, đóng cửa ở mức 93,5 USD/thùng. Sự sụt giảm này được hiểu là phản ứng của thị trường trước kỳ vọng ngừng bắn ngắn hạn. Tuy nhiên, điều này không thể che giấu thực tế: giá dầu vẫn ở mức cao, bất kỳ tin tức nào về tấn công vào cảng Fujeirah hoặc phong tỏa eo biển Hormuz đều có thể lập tức kích hoạt các đợt mua vào.

  1. Chuyển động tài sản: từ dầu mỏ sang “người đưa nước”

Các mục tiêu mà Pappich từng đề xuất hưởng lợi từ xung đột gồm có hợp đồng tương lai Brent, ETF ngành dầu khí Mỹ và ngành vận tải dầu bằng tàu chở dầu. Vốn đang nhắm chính xác vào các lĩnh vực này.

Dù ETF ngành dầu khí Mỹ chưa có dữ liệu cập nhật đầy đủ, nhưng lý luận vẫn vững chắc: dù ai thắng, sau khi các cơ sở dầu của Iran bị tấn công, năng lực sản xuất toàn cầu trong tương lai sẽ tăng lên để duy trì và xây dựng mới.

四、 Nhìn từ góc độ nền tảng AiCoin về dòng vốn

Trước tình hình phức tạp này, nhà đầu tư bình thường thường dễ bị rối loạn bởi các tiêu đề mâu thuẫn. Nhưng nhờ các công cụ chuyên nghiệp như nền tảng AiCoin, chúng ta có thể xuyên thủng mây mù, nắm bắt bản chất dòng tiền.

● Cảm xúc đằng sau biểu đồ K-line: qua công cụ K-line của AiCoin, quan sát xu hướng giá dầu thô và các mục tiêu liên quan gần đây, ta có thể thấy rõ “sự xung đột” giữa “kỳ vọng” và “thực tế”.

○ Ngày 16 tháng 3, giá dầu giảm mạnh, tạo thành một cây nến dài trên biểu đồ K-line, nhưng khối lượng giao dịch không giảm đột ngột, thường là tín hiệu chốt lời ngắn hạn hoặc dòng tiền mới vào để phòng ngừa rủi ro. Tính năng so sánh nhiều chu kỳ của AiCoin giúp nhà đầu tư phân biệt rõ ràng đây là sự đảo chiều xu hướng hay chỉ là điều chỉnh kỹ thuật trong ngày.

● Dòng vốn thực sự: tin tức có thể giả, cảm xúc có thể thổi phồng, nhưng dòng tiền thật thì không thể lừa dối. Nhờ theo dõi dòng tiền chính của AiCoin, ta có thể xác định xem trong ngày biến động, dòng tiền lớn đang rót vào ngành vận tải dầu (như招商南油) là do nhà đầu tư nhỏ lẻ, hay các tổ chức lớn đang tích trữ.

○ Dữ liệu cho thấy, dù dòng tiền trong ngành gần đây có xu hướng rút ra, nhưng trong ngày biến động, dòng tiền chính đã thể hiện rõ “đỏ bé, xanh to”, cho thấy có sự chống đỡ của dòng tiền lớn nhằm dự đoán về “tắc nghẽn lâu dài” ở eo biển Hormuz.

● Khám phá kỳ vọng qua dữ liệu sâu: Thị trường thường phản ứng quá mức với thông tin đã biết, còn cơ hội thực sự nằm trong chênh lệch kỳ vọng. Ví dụ, mô hình của Pappich đề cập “ngưỡng chịu đựng đau đớn của Iran thấp”, nhưng qua dữ liệu on-chain của AiCoin hoặc các quỹ ETF liên quan, ta có thể quan sát dòng tiền dưới đáy có thực sự đang đặt cược Iran sẽ đầu hàng hay không.

五、 Kết luận: Ai sẽ chạm đến “ngưỡng chịu đựng đau đớn” trước?

Mô hình của Pappich có vẻ lạnh lùng, tinh tế, nhưng lại bỏ qua yếu tố nhân tính khó đoán nhất.

Lãnh tụ tối cao Iran đã nhấn mạnh trên mạng xã hội: sẽ đòi bồi thường từ kẻ thù. Nếu kẻ thù từ chối, sẽ phá hủy tài sản có giá trị tương đương. Phát biểu này thể hiện “ngưỡng chịu đựng đau đớn” của Iran rõ ràng cao hơn nhiều so với tính toán của Wall Street.

Hiện tại, cuộc chiến đang siết chặt cổ họng của ba bên:

● Iran: đối mặt với thiệt hại về cơ sở quân sự và đe dọa nền kinh tế, nhưng vẫn còn nhiều quân bài trong tay qua các cuộc tấn công vào căn cứ Mỹ và bắt giữ tàu dầu toàn cầu.

● Mỹ: dù quân lực áp đảo, nhưng đang gặp khó khăn khi các đồng minh đồng loạt “quay lưng”. Trump đe dọa các đồng minh NATO nếu không hành động sẽ đối mặt “tương lai tồi tệ”, nhưng thực chất chỉ là tiếng gào của kẻ cô đơn.

● Toàn cầu: giá dầu tăng cao có thể làm giảm tăng trưởng toàn cầu 0,3%, đồng thời đẩy lạm phát lên cao. Đây là nỗi đau mà châu Âu và các thị trường mới nổi đang vật lộn để chịu đựng.

Cuối cùng, người kêu đau đầu tiên có thể không phải là Tehran bị oanh tạc, mà chính là các thống đốc ngân hàng trung ương đang nhìn giá cước vận tải tăng vọt, lạm phát leo thang mà không biết làm gì.

Ngừng bắn trong hai tuần? Xác suất có thể thực sự lên tới 60%. Nhưng ngay cả khi tiếng súng dừng lại, cuộc xung đột này mới chỉ bắt đầu quá trình tái cấu trúc sâu sắc về năng lượng toàn cầu và dòng vốn.

Xem bản gốc
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
  • Phần thưởng
  • Bình luận
  • Đăng lại
  • Retweed
Bình luận
Thêm một bình luận
Thêm một bình luận
Không có bình luận
  • Ghim