Robert Kiyosaki, tác giả bán chạy nhất của Rich Dad Poor Dad, đã xây dựng đế chế tài chính của mình dựa trên một nguyên tắc phản trực giác: việc sử dụng nợ một cách chiến lược không phải là kẻ thù của sự giàu có—đó là một công cụ chính để tạo ra nó. Nhà giáo dục tài chính có ảnh hưởng này gần đây tiết lộ rằng ông đang nợ 1.2 tỷ đô la, nhưng xem đó không phải là một khoản nợ phải trả, mà là một cơ chế xây dựng của cải tinh vi giúp phân biệt triết lý giá trị ròng của ông với trí tuệ tài chính truyền thống.
Chiến lược nợ 1.2 tỷ đô của tỷ phú
Thay vì xem gánh nặng nợ lớn của mình là một gánh nặng tài chính, Kiyosaki xem nó như bằng chứng của sự tinh vi về tài chính. Trong các lần xuất hiện truyền thông gần đây trên YouTube và Instagram, ông đã trình bày rõ ràng triết lý của mình: những người giàu nhất không tránh nợ—họ sử dụng nó một cách chiến lược. Cách tiếp cận này hoàn toàn khác với cách phần lớn mọi người sử dụng vay mượn. Trong khi người bình thường dùng vay để mua các mặt hàng tiêu dùng như xe cộ hoặc hàng xa xỉ, Kiyosaki dùng nợ để mua các tài sản tạo ra thu nhập. Bộ sưu tập của ông—một chiếc Ferrari và Rolls Royce đã trả hết—được xem là các khoản nợ chứ không phải các phương tiện đầu tư, thể hiện sự kỷ luật trong việc phân biệt tài sản thực sự với các biểu tượng địa vị.
Tài sản vs. Nợ phải trả: Triết lý đầu tư của Kiyosaki
Nền tảng của chiến lược xây dựng của cải của Kiyosaki dựa trên một sự phân biệt quan trọng: hiểu rõ sự khác biệt giữa những gì tăng giá trị và những gì giảm giá trị. Ông sử dụng nợ chủ yếu để mua bất động sản và các tài sản tăng giá khác—những khoản đầu tư có khả năng tăng giá trị theo thời gian dài. Việc tận dụng nợ này nhân đôi khả năng mua sắm của ông, cho phép ông kiểm soát nhiều tài sản hơn so với vốn thực tế của mình. Khác với các phương pháp truyền thống nhấn mạnh giảm nợ, phương pháp này xem nợ như một công cụ tài chính để nhân rộng của cải chứ không phải để loại bỏ gánh nặng.
Ưu đãi thuế và hoài nghi về tiền tệ
Một lợi thế lớn mà Kiyosaki nhấn mạnh là các tác động thuế của việc vay mượn chiến lược. Khi nợ tài trợ cho các hoạt động đầu tư, nó có thể tạo ra các khoản khấu trừ thuế giúp giảm nghĩa vụ thuế tổng thể—một thực tế giải thích cho tuyên bố của ông về việc trả ít thuế nhất có thể. Hiệu quả thuế này cộng hưởng với lợi thế xây dựng của cải từ việc sử dụng đòn bẩy đầu tư. Ngoài chiến lược nợ, Kiyosaki duy trì sự hoài nghi căn bản về tiền tệ fiat, đặc biệt kể từ khi đồng đô la chuyển đổi vào năm 1971 từ dự trữ dựa trên hàng hóa sang trạng thái fiat. Ông khuyến khích chuyển đổi thu nhập thành các tài sản hữu hình như kim loại quý và Bitcoin, đa dạng hóa khỏi các khoản giữ tiền mặt mà ông xem là các tài sản giảm giá trị. Chiến lược kép này—tận dụng nợ để đầu tư trong khi chuyển đổi thu nhập thành tài sản cứng—phản ánh một triết lý về của cải toàn diện.
Tại sao nợ trở thành nền tảng của sự giàu có
Cách tiếp cận của Kiyosaki đảo ngược câu chuyện tài chính truyền thống. Trong khi các cố vấn tài chính truyền thống khuyên loại bỏ tất cả nợ, ông chứng minh cách những người giàu tận dụng nợ để thúc đẩy quá trình tích lũy của cải nhanh hơn. Hiệu ứng nhân lên của việc sử dụng vốn vay để mua các tài sản tăng giá—đặc biệt là bất động sản vừa tăng giá trị vừa mang lại lợi ích thuế—đã biến đổi hoàn toàn quỹ đạo tài chính của một người. Tuyên bố của ông rằng “nếu tôi phá sản, ngân hàng cũng phá sản” thể hiện nguyên tắc đòn bẩy: khi nợ tài trợ cho các khoản đầu tư quy mô đủ lớn, người vay có được đòn bẩy giúp bảo vệ giá trị ròng thông qua phân tán rủi ro. Triết lý này giải thích cách giá trị ròng của ông vẫn tiếp tục mở rộng bất chấp việc mang nợ lớn. Việc sử dụng chiến lược nợ một cách có chiến lược, kết hợp với việc lựa chọn tài sản kỷ luật và đa dạng hóa tiền tệ, tạo ra một động cơ xây dựng của cải mạnh mẽ hơn nhiều so với các phương pháp tiết kiệm truyền thống và tránh rủi ro.
Trang này có thể chứa nội dung của bên thứ ba, được cung cấp chỉ nhằm mục đích thông tin (không phải là tuyên bố/bảo đảm) và không được coi là sự chứng thực cho quan điểm của Gate hoặc là lời khuyên về tài chính hoặc chuyên môn. Xem Tuyên bố từ chối trách nhiệm để biết chi tiết.
Cách giá trị ròng của Robert Kiyosaki tận dụng nợ chiến lược để xây dựng sự giàu có
Robert Kiyosaki, tác giả bán chạy nhất của Rich Dad Poor Dad, đã xây dựng đế chế tài chính của mình dựa trên một nguyên tắc phản trực giác: việc sử dụng nợ một cách chiến lược không phải là kẻ thù của sự giàu có—đó là một công cụ chính để tạo ra nó. Nhà giáo dục tài chính có ảnh hưởng này gần đây tiết lộ rằng ông đang nợ 1.2 tỷ đô la, nhưng xem đó không phải là một khoản nợ phải trả, mà là một cơ chế xây dựng của cải tinh vi giúp phân biệt triết lý giá trị ròng của ông với trí tuệ tài chính truyền thống.
Chiến lược nợ 1.2 tỷ đô của tỷ phú
Thay vì xem gánh nặng nợ lớn của mình là một gánh nặng tài chính, Kiyosaki xem nó như bằng chứng của sự tinh vi về tài chính. Trong các lần xuất hiện truyền thông gần đây trên YouTube và Instagram, ông đã trình bày rõ ràng triết lý của mình: những người giàu nhất không tránh nợ—họ sử dụng nó một cách chiến lược. Cách tiếp cận này hoàn toàn khác với cách phần lớn mọi người sử dụng vay mượn. Trong khi người bình thường dùng vay để mua các mặt hàng tiêu dùng như xe cộ hoặc hàng xa xỉ, Kiyosaki dùng nợ để mua các tài sản tạo ra thu nhập. Bộ sưu tập của ông—một chiếc Ferrari và Rolls Royce đã trả hết—được xem là các khoản nợ chứ không phải các phương tiện đầu tư, thể hiện sự kỷ luật trong việc phân biệt tài sản thực sự với các biểu tượng địa vị.
Tài sản vs. Nợ phải trả: Triết lý đầu tư của Kiyosaki
Nền tảng của chiến lược xây dựng của cải của Kiyosaki dựa trên một sự phân biệt quan trọng: hiểu rõ sự khác biệt giữa những gì tăng giá trị và những gì giảm giá trị. Ông sử dụng nợ chủ yếu để mua bất động sản và các tài sản tăng giá khác—những khoản đầu tư có khả năng tăng giá trị theo thời gian dài. Việc tận dụng nợ này nhân đôi khả năng mua sắm của ông, cho phép ông kiểm soát nhiều tài sản hơn so với vốn thực tế của mình. Khác với các phương pháp truyền thống nhấn mạnh giảm nợ, phương pháp này xem nợ như một công cụ tài chính để nhân rộng của cải chứ không phải để loại bỏ gánh nặng.
Ưu đãi thuế và hoài nghi về tiền tệ
Một lợi thế lớn mà Kiyosaki nhấn mạnh là các tác động thuế của việc vay mượn chiến lược. Khi nợ tài trợ cho các hoạt động đầu tư, nó có thể tạo ra các khoản khấu trừ thuế giúp giảm nghĩa vụ thuế tổng thể—một thực tế giải thích cho tuyên bố của ông về việc trả ít thuế nhất có thể. Hiệu quả thuế này cộng hưởng với lợi thế xây dựng của cải từ việc sử dụng đòn bẩy đầu tư. Ngoài chiến lược nợ, Kiyosaki duy trì sự hoài nghi căn bản về tiền tệ fiat, đặc biệt kể từ khi đồng đô la chuyển đổi vào năm 1971 từ dự trữ dựa trên hàng hóa sang trạng thái fiat. Ông khuyến khích chuyển đổi thu nhập thành các tài sản hữu hình như kim loại quý và Bitcoin, đa dạng hóa khỏi các khoản giữ tiền mặt mà ông xem là các tài sản giảm giá trị. Chiến lược kép này—tận dụng nợ để đầu tư trong khi chuyển đổi thu nhập thành tài sản cứng—phản ánh một triết lý về của cải toàn diện.
Tại sao nợ trở thành nền tảng của sự giàu có
Cách tiếp cận của Kiyosaki đảo ngược câu chuyện tài chính truyền thống. Trong khi các cố vấn tài chính truyền thống khuyên loại bỏ tất cả nợ, ông chứng minh cách những người giàu tận dụng nợ để thúc đẩy quá trình tích lũy của cải nhanh hơn. Hiệu ứng nhân lên của việc sử dụng vốn vay để mua các tài sản tăng giá—đặc biệt là bất động sản vừa tăng giá trị vừa mang lại lợi ích thuế—đã biến đổi hoàn toàn quỹ đạo tài chính của một người. Tuyên bố của ông rằng “nếu tôi phá sản, ngân hàng cũng phá sản” thể hiện nguyên tắc đòn bẩy: khi nợ tài trợ cho các khoản đầu tư quy mô đủ lớn, người vay có được đòn bẩy giúp bảo vệ giá trị ròng thông qua phân tán rủi ro. Triết lý này giải thích cách giá trị ròng của ông vẫn tiếp tục mở rộng bất chấp việc mang nợ lớn. Việc sử dụng chiến lược nợ một cách có chiến lược, kết hợp với việc lựa chọn tài sản kỷ luật và đa dạng hóa tiền tệ, tạo ra một động cơ xây dựng của cải mạnh mẽ hơn nhiều so với các phương pháp tiết kiệm truyền thống và tránh rủi ro.